Ở lại đi! Đừng như những cánh chim thiên di mỗi mùa đông lại phải bay về phương Nam tránh rét Cho dẫu chuyện mình chỉ là một bản tình ca buồn không đoạn kết Hãy cứ nán lại nơi này Ta mệt rồi! Ta không muốn thấy nữa những cuộc chia ly!
Ở lại đi! Chẳng cần phải bận tâm hay nghĩ suy về những điều được-mất Hãy cứ là ta,ẫukhônglàtìnhyêwap bong là người của những tháng ngày tinh khôi nhất Để mỗi lần gặp nhau, ta sẽ thấy trong mắt nhau những cảm xúc thật Đừng chạy trốn lòng mình nữa Có-được-không?!
Ở lại đi dù cho nơi này sắp bước vào mùa đông Nhưng chắc gì phía bên kia sẽ là nắng ấm! Ta chẳng cần chi những ước thề về một yêu thương sâu đậm Ta không màng những phù phiếm xa hoa và lạ lẫm Chỉ mong duy nhất một điều: Người... Ở lại nhé! Đừng đi!
Viết cho điều không thể mất
Không phải vì không đủ yêu nhau, mà do cuộc đời quá nhiều định kiến Khi mà những khoảng cách vô hình ngăn người ta đến với người mình thương mến Yêu thật nhiều cũng phải buông tay.
Cho những yêu thương nơi ký ức nhạt nhoà trong những cơn say Bởi giá trị của tình yêu đang dần bị bào mòn đi bởi đồng tiền, vật chất Để rồi cho dù người ta yêu nhau bằng một tình yêu chân thật Cũng không thể đến với nhau.
Có những yêu thương ngăn cách bởi nghèo - giàu Cũng có những yêu thương bị bức tử bởi miệng đời nghiệt ngã Hai con người yêu nhau, nhưng có biết bao nhiêu người khác đứng bên ngoài mặc cả Và rồi tình yêu không thể vượt qua những tính toán hơn thua.
Sao không một lần từ bỏ những ganh đua Trả hai chữ yêu thương về đúng ý nghĩa ban đầu của nó Để những khoảng cách khi yêu không còn trở nên đáng sợ Để không còn ai nuối tiếc, xót xa vì những thương mến chưa bao giờ được bắt đầu... Cho những trái tim yêu nhau nhưng không bao giờ đến được với nhau...