您现在的位置是:X88Bet > Cúp C2
Truyện 19 Ngày_torino vs atalanta
X88Bet2025-03-31 17:08:03【Cúp C2】3人已围观
简介Tin thể thao 24H Truyện 19 Ngày_torino vs atalanta
*Chương này có nội dung ảnh,ệnNgàtorino vs atalanta nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
____
Nhan Hân nói: "Chị Hứa Duy sẽ nhanh trở về, chờ một chút đi."
Thạch Vân cười cười:"Được vậy thì chờ một lát nữa, đợi chút nữa chúng ta..."
"Hứa...? Hứa gì cơ...?". Chung Hằng bỗng dưng mở miệng.
____
Không khí buồn bực suốt một ngày, sau bữa cơm tối, cơn mưa ập tới.
Các ông các bà đi dạo bộ chạy vào đình nghỉ mát trú mưa, anh bảo vệ trẻ chạy nhanh vào phòng, lau nước mưa trên mặt, ngó ra ngoài, màn mưa bao phủ trời đất, che kín tầm nhìn, giống như nguyên cái túi đen úp trên đỉnh đầu.
"Cái thời tiết quái quỷ này!."
Anh bảo vệ cầm khăn lau mặt xong, thoáng nhìn trong màn mưa có người chạy tới, vóc dáng gầy gầy, chiếc váy màu xanh sẫm ướt sũng, gần như bao bọc lấy cô. Trí nhớ anh ta rất tốt, chưa đợi người chạy tới mái hiên đã nhận ra ngay: "Cô Hứa, mưa lớn như vậy cô không mang ô à?"
"Ừm."
Tiếng mưa lớn át đi tiếng trả lời qua loa đáp lại.
Anh bảo vệ lấy ô trong tủ dự phòng ra định đưa cho cô: "Mưa quá lớn, cái ô này cô dùng trước đi...Ơ, cô Hứa?"
Dưới mái hiên không có người.
Anh bảo vệ rướn người nhìn, trong màn mưa đen kịt, cô gái kia chạy vào toà nhà cửa số chín. Chân trời bỗng dưng có một tia sấm sét, ầm ầm. Người bảo vệ bỗng nhiên lui về sau lầm bầm: "Cô Hứa này càng ngày càng kỳ lạ..."
Tính nhẩm, từ một tuần trước trở về cô ấy hình như không chạm vào xe, đi ra ngoài thì bắt nhờ xe khác.
Kì lạ thật! Xe cô ấy hỏng à?
Mưa mùa hè tuỳ hứng lại vô năng, nhanh đến nhanh đi, đúng nửa tiếng là tạnh.
Tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng.
Hứa Duy để trần thân thể đi ra ngoài, tóc ước sũng tuỳ hứng tán loạn trên vai. Cô cầm khăn trên bàn, lau khô cổ và ngực, xoay nửa bờ vai, nửa người da thịt trắng nõn hiện lên trong gương. Trong phòng yên tĩnh, đồng hồ thạch anh lẻ loi trơ trọi chầm chậm chạy, tíc tắc, tiết tấu đều đều đơn điệu mơ hồ có thể thôi miên người khác.
Tiếng chuông đột ngột vang lên, Hứa Duy lấy lại tinh thần, đi tới cầm chiếc điện thoại trên ghế salon.
Cuộc gọi đến là một dãy số, số trong vùng.
Hứa Duy nhận điện thoại.
"Bé yêu!" giọng điệu rõ ràng, trung khí mười phần.
Hứa Duy không phản ứng.
Đầu kia Lữ Gia vẫn nói tiếp: "Mình nói rất to nha phóng viên... À không, đại tác giả Hứa, còn ở quê bầu bạn với mẹ không vậy? Không phải ngày kia lên đường à?"
Hứa Duy bình tĩnh nói: "Đã ở Giang Thành rồi."
"Vậy làm sao không có động tĩnh gì, Wechat cũng không có thông báo, từ lần trước đi công tác trở về xong cậu liền mất hút."
Hứa Duy xoa tay trong khăn, suy nghĩ nói tiếp như thế nào.
Lữ Gia " A, a " hai tiếng nói: "Đúng rồi có phải cậu bán căn nhà ở khu Phổ Vân rồi không? Dương Anh nói tháng trước gặp cậu ở cục quản lý bất động sản, xảy ra chuyện gì vậy, cậu cần tiền gấp à? "
Hứa Duy quả quyết từ bỏ, không nghĩ gì nữa thì hơn.
Lữ Gia nói: "Này, còn nghe không đấy?"
Hứa Duy nói: "Đúng, có chút việc. "
"Chuyện gì?" Lữ Gia xuất thân là phóng viên, tránh không nổi có chút tò mò, sửa không được tính tra rõ ngọn nguồn. "Cậu sẽ không thực sự bán phòng, bán xe đến Ngu Khê định cư đấy chứ? Giang Thành mặc dù không thể so với thủ đô, nhưng dù sao cũng là thành phố lớn, ở thoải mái, chỗ dưới quê đó có gì hấp dẫn được cậu vậy?
Hứa Duy nghĩ: "Có thể là phong cảnh đẹp?"
"Thôi đi, tốt xấu gì cậu cũng làm biên tập hai năm, cái lí do đó đổi được rồi đấy." Lữ Gia căn bản không tin, sưu tầm dân gian gì đó đi đâu chả có, không cần thiết hàng năm đều phải đi một chuyến, huyện nhỏ kia từng là huyện nghèo có tiếng ở tỉnh, cho dù bây giờ thành khu du lịch sinh thái cũng không đáng để lưu luyến, huống chi mấy năm gần đây khai sáng, cái góc nhỏ ấy hỗn loạn, lên tin tức trên tỉnh mấy lần.
Lữ Gia nói: "Cậu thành thật khai báo, anh nào cướp mất hồn cậu rồi?"
"..." Thật sự không có cách nào để giao lưu.
Hứa Duy xoay người xoa chân: "Có chuyện thì nói, không có thì bãi triều."
"Từ từ nào" Lữ Gia bị ép quay về vấn đề chính:" Tớ định đem Nhan Hân cho cậu gặp một chút, là một cô gái lanh lợi, rất hoạt bát, thích hợp bầu bạn với cậu, nhưng mà ngày mai không có thời gian, tớ cho cậu số điện thoại của cô ấy, để cô ấy trực tiếp tìm cậu.
"Tuỳ cậu quyết định ".Hứa Duy bắt đầu lau tóc.
"Vậy cứ thế đi, giữ liên lạc, cuối tháng nộp bản thảo, cậu đừng có trốn đấy."
Để điện thoại xuống, Lữ Gia cảm thấy có gì đó không thích hợp, nghĩ nghĩ, phát hiện cô hỏi vấn đề gì Hứa Duy không hề trả lời.
Bảy rưỡi, ngoài cửa sổ là những ánh đèn mông lung.
____
Nhan Hân nói: "Chị Hứa Duy sẽ nhanh trở về, chờ một chút đi."
Thạch Vân cười cười:"Được vậy thì chờ một lát nữa, đợi chút nữa chúng ta..."
"Hứa...? Hứa gì cơ...?". Chung Hằng bỗng dưng mở miệng.
____
Không khí buồn bực suốt một ngày, sau bữa cơm tối, cơn mưa ập tới.
Các ông các bà đi dạo bộ chạy vào đình nghỉ mát trú mưa, anh bảo vệ trẻ chạy nhanh vào phòng, lau nước mưa trên mặt, ngó ra ngoài, màn mưa bao phủ trời đất, che kín tầm nhìn, giống như nguyên cái túi đen úp trên đỉnh đầu.
"Cái thời tiết quái quỷ này!."
Anh bảo vệ cầm khăn lau mặt xong, thoáng nhìn trong màn mưa có người chạy tới, vóc dáng gầy gầy, chiếc váy màu xanh sẫm ướt sũng, gần như bao bọc lấy cô. Trí nhớ anh ta rất tốt, chưa đợi người chạy tới mái hiên đã nhận ra ngay: "Cô Hứa, mưa lớn như vậy cô không mang ô à?"
"Ừm."
Tiếng mưa lớn át đi tiếng trả lời qua loa đáp lại.
Anh bảo vệ lấy ô trong tủ dự phòng ra định đưa cho cô: "Mưa quá lớn, cái ô này cô dùng trước đi...Ơ, cô Hứa?"
Dưới mái hiên không có người.
Anh bảo vệ rướn người nhìn, trong màn mưa đen kịt, cô gái kia chạy vào toà nhà cửa số chín. Chân trời bỗng dưng có một tia sấm sét, ầm ầm. Người bảo vệ bỗng nhiên lui về sau lầm bầm: "Cô Hứa này càng ngày càng kỳ lạ..."
Tính nhẩm, từ một tuần trước trở về cô ấy hình như không chạm vào xe, đi ra ngoài thì bắt nhờ xe khác.
Kì lạ thật! Xe cô ấy hỏng à?
Mưa mùa hè tuỳ hứng lại vô năng, nhanh đến nhanh đi, đúng nửa tiếng là tạnh.
Tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng.
Hứa Duy để trần thân thể đi ra ngoài, tóc ước sũng tuỳ hứng tán loạn trên vai. Cô cầm khăn trên bàn, lau khô cổ và ngực, xoay nửa bờ vai, nửa người da thịt trắng nõn hiện lên trong gương. Trong phòng yên tĩnh, đồng hồ thạch anh lẻ loi trơ trọi chầm chậm chạy, tíc tắc, tiết tấu đều đều đơn điệu mơ hồ có thể thôi miên người khác.
Tiếng chuông đột ngột vang lên, Hứa Duy lấy lại tinh thần, đi tới cầm chiếc điện thoại trên ghế salon.
Cuộc gọi đến là một dãy số, số trong vùng.
Hứa Duy nhận điện thoại.
"Bé yêu!" giọng điệu rõ ràng, trung khí mười phần.
Hứa Duy không phản ứng.
Đầu kia Lữ Gia vẫn nói tiếp: "Mình nói rất to nha phóng viên... À không, đại tác giả Hứa, còn ở quê bầu bạn với mẹ không vậy? Không phải ngày kia lên đường à?"
Hứa Duy bình tĩnh nói: "Đã ở Giang Thành rồi."
"Vậy làm sao không có động tĩnh gì, Wechat cũng không có thông báo, từ lần trước đi công tác trở về xong cậu liền mất hút."
Hứa Duy xoa tay trong khăn, suy nghĩ nói tiếp như thế nào.
Lữ Gia " A, a " hai tiếng nói: "Đúng rồi có phải cậu bán căn nhà ở khu Phổ Vân rồi không? Dương Anh nói tháng trước gặp cậu ở cục quản lý bất động sản, xảy ra chuyện gì vậy, cậu cần tiền gấp à? "
Hứa Duy quả quyết từ bỏ, không nghĩ gì nữa thì hơn.
Lữ Gia nói: "Này, còn nghe không đấy?"
Hứa Duy nói: "Đúng, có chút việc. "
"Chuyện gì?" Lữ Gia xuất thân là phóng viên, tránh không nổi có chút tò mò, sửa không được tính tra rõ ngọn nguồn. "Cậu sẽ không thực sự bán phòng, bán xe đến Ngu Khê định cư đấy chứ? Giang Thành mặc dù không thể so với thủ đô, nhưng dù sao cũng là thành phố lớn, ở thoải mái, chỗ dưới quê đó có gì hấp dẫn được cậu vậy?
Hứa Duy nghĩ: "Có thể là phong cảnh đẹp?"
"Thôi đi, tốt xấu gì cậu cũng làm biên tập hai năm, cái lí do đó đổi được rồi đấy." Lữ Gia căn bản không tin, sưu tầm dân gian gì đó đi đâu chả có, không cần thiết hàng năm đều phải đi một chuyến, huyện nhỏ kia từng là huyện nghèo có tiếng ở tỉnh, cho dù bây giờ thành khu du lịch sinh thái cũng không đáng để lưu luyến, huống chi mấy năm gần đây khai sáng, cái góc nhỏ ấy hỗn loạn, lên tin tức trên tỉnh mấy lần.
Lữ Gia nói: "Cậu thành thật khai báo, anh nào cướp mất hồn cậu rồi?"
"..." Thật sự không có cách nào để giao lưu.
Hứa Duy xoay người xoa chân: "Có chuyện thì nói, không có thì bãi triều."
"Từ từ nào" Lữ Gia bị ép quay về vấn đề chính:" Tớ định đem Nhan Hân cho cậu gặp một chút, là một cô gái lanh lợi, rất hoạt bát, thích hợp bầu bạn với cậu, nhưng mà ngày mai không có thời gian, tớ cho cậu số điện thoại của cô ấy, để cô ấy trực tiếp tìm cậu.
"Tuỳ cậu quyết định ".Hứa Duy bắt đầu lau tóc.
"Vậy cứ thế đi, giữ liên lạc, cuối tháng nộp bản thảo, cậu đừng có trốn đấy."
Để điện thoại xuống, Lữ Gia cảm thấy có gì đó không thích hợp, nghĩ nghĩ, phát hiện cô hỏi vấn đề gì Hứa Duy không hề trả lời.
Bảy rưỡi, ngoài cửa sổ là những ánh đèn mông lung.
很赞哦!(8279)
相关文章
- Nhan sắc hai cô vợ đầu kín tiếng của 'ông vua cải lương' Kim Tử Long
- Đồng Nai sắp có thêm 4 dự án nhà ở xã hội
- Loạt vi phạm đấu giá đất dự án khu dân cư Mỹ Phước 4 và Cầu Đò
- Vì sao Vùng Xanh có nhiều người dân sống thọ 100 tuổi?
- Sạc siêu nhanh VOOC 3.0 trên Reno2 và Reno2 F
- Uống nhiều bia rượu ngày Tết, giải độc gan bằng cách nào
- Sở hữu căn hộ view sông Eurowindow River Park với từ 300 triệu đồng
- 2 bệnh viện hợp sức cứu người đàn ông 'đã chết'
- Triệu Lộ Tư không nhận cát
- Việt Nam nên định nghĩa lại phạm vi và quy mô kinh tế số
热门文章
站长推荐
Dư luận Hàn Quốc bất bình trước sự im lặng của Kim Soo Hyun
Định danh điện tử eKYC từ FPT.AI
Tranh cãi cách leo Fansipan của phượt thủ Anh
Bệnh viện Phụ sản Trung ương có người phụ trách mới
Nhan sắc bạn gái Á hậu của nghệ sĩ Chí Trung
Thiếu máu não, chỉ 7 phút sẽ bị ngất
Yêu cầu ngưng thi công trên khu đất mọc dự án “ma” Hồ Tràm Riverside
cảnh báo nguy cơ ung thư từ củ, hạt mọc mầm